Chào mừng quý vị đến với Website của Trần Phương Mai.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
ông đồ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Phương Mai (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:12' 17-01-2013
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Trần Phương Mai (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:12' 17-01-2013
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
- Ông tham gia giảng dạy nhiều năm và từng làm chủ nhiệm khoa tiếng Pháp trường Đại học Quốc gia Hà Nội. Ông được phong danh hiệu Nhà giáo nhân dân năm 1990.
- Ngoài làm thơ, ông còn hoạt động trong lĩnh vực lí luận, phê bình văn học và dịch thuật.
- Ông là hội viên sáng lập Hội nhà văn Việt Nam.
- Thơ ông thường mang nặng lòng thương người và ni?m hoài cổ. Nhà phê bình Hoài Thanh nhận xét về thơ Vũ Đình Liên như sau: Những bài thơ hiếm hoi được biết đến của ông đều mang nặng nỗi niềm hoài cổ, về lũy tre xưa, về thành quách cũ và về "những người muôn năm cũ "
(Thi nhân Việt Nam )
Vũ Đình Liên
( 1913 - 1996)
Ông đồ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ?
( Vũ Đình Liên)
Ông đồ
Ông đồ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Hình ảnh ông đồ khi chữ nho còn được coi tr?ng
Hình ảnh ông đồ khi chữ nho b? lãng quên
Nỗi lòng của tác giả.
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Câu đối dán hai bên cửa
(Nhẫn)
(Đức)
(Phúc)
(Lộc)
(Tâm)
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay"
(Nhẫn)
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Tìm những nét đặc sắc nghệ thuật trong hai câu thơ:
" Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu."
Nêu cảm nhận của em về ý nghĩa của hai câu thơ trên?
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Thảo luận
Hình ảnh "lá vàng rơi" và "mưa bụi bay" cảnh tượng gì?
Hai câu thơ có phải đơn thuần tả cảnh không? Vì sao?
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
"Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già"
"Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa".
Khổ thơ đầu
Khổ thơ cuối
" Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ? "
?
?
1. Nghệ thuật:
- Thể thơ ngũ ngôn được sử dụng có hiệu quả nghệ thuật cao. Giọng thơ trầm lắng ngậm ngùi, phù hợp với việc diễn tả tâm tư, cảm xúc của nhà thơ.
- Kết cấu thơ giản dị mà chặt chẽ: kết cấu đầu cuối tương ứng và có hai cảnh tượng tương phản sâu sắc đã làm nổi bật chủ đề của bài thơ.
- Ngôn ngữ, hình ảnh thơ rất trong sáng, bình dị nhưng cũng rất hàm súc, đầy gợi cảm.
2. Nội dung:
Bài thơ đã thể hiện sâu sắc tình cảnh đáng thương của ông đồ, qua đó toát lên niềm cảm thương chân thành trước một lớp người đang tàn tạ và nỗi tiếc nhớ cảnh cũ người xưa của nhà thơ. Bài thơ là nén hương thơm để tưởng niệm "cái di tích tiều tụy đáng thương của một thời tàn"
Ghi nhớ
Ông đồ của Vũ Đình Liên là bài thơ bình dị mà cô đọng, đầy gợi cảm. Bài thơ đã thể hiện sâu sắc tình cảnh đáng thương của "ông đồ", qua đó toát lên niềm cảm thương chân thành trước một lớp người đang tàn tạ và nỗi tiếc nhớ cảnh cũ người xưa của nhà thơ.
Hướng dẫn về nhà
- Học thuộc lòng và tập đọc diễn cảm bài thơ, nắm được nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
- Soạn bài : Hướng dẫn đọc thêm Hai chữ nước nhà
Xin chân thành cảm ơn!
- Ngoài làm thơ, ông còn hoạt động trong lĩnh vực lí luận, phê bình văn học và dịch thuật.
- Ông là hội viên sáng lập Hội nhà văn Việt Nam.
- Thơ ông thường mang nặng lòng thương người và ni?m hoài cổ. Nhà phê bình Hoài Thanh nhận xét về thơ Vũ Đình Liên như sau: Những bài thơ hiếm hoi được biết đến của ông đều mang nặng nỗi niềm hoài cổ, về lũy tre xưa, về thành quách cũ và về "những người muôn năm cũ "
(Thi nhân Việt Nam )
Vũ Đình Liên
( 1913 - 1996)
Ông đồ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ?
( Vũ Đình Liên)
Ông đồ
Ông đồ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Hình ảnh ông đồ khi chữ nho còn được coi tr?ng
Hình ảnh ông đồ khi chữ nho b? lãng quên
Nỗi lòng của tác giả.
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Câu đối dán hai bên cửa
(Nhẫn)
(Đức)
(Phúc)
(Lộc)
(Tâm)
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay"
(Nhẫn)
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Tìm những nét đặc sắc nghệ thuật trong hai câu thơ:
" Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu."
Nêu cảm nhận của em về ý nghĩa của hai câu thơ trên?
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Thảo luận
Hình ảnh "lá vàng rơi" và "mưa bụi bay" cảnh tượng gì?
Hai câu thơ có phải đơn thuần tả cảnh không? Vì sao?
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
"Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già"
"Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa".
Khổ thơ đầu
Khổ thơ cuối
" Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ? "
?
?
1. Nghệ thuật:
- Thể thơ ngũ ngôn được sử dụng có hiệu quả nghệ thuật cao. Giọng thơ trầm lắng ngậm ngùi, phù hợp với việc diễn tả tâm tư, cảm xúc của nhà thơ.
- Kết cấu thơ giản dị mà chặt chẽ: kết cấu đầu cuối tương ứng và có hai cảnh tượng tương phản sâu sắc đã làm nổi bật chủ đề của bài thơ.
- Ngôn ngữ, hình ảnh thơ rất trong sáng, bình dị nhưng cũng rất hàm súc, đầy gợi cảm.
2. Nội dung:
Bài thơ đã thể hiện sâu sắc tình cảnh đáng thương của ông đồ, qua đó toát lên niềm cảm thương chân thành trước một lớp người đang tàn tạ và nỗi tiếc nhớ cảnh cũ người xưa của nhà thơ. Bài thơ là nén hương thơm để tưởng niệm "cái di tích tiều tụy đáng thương của một thời tàn"
Ghi nhớ
Ông đồ của Vũ Đình Liên là bài thơ bình dị mà cô đọng, đầy gợi cảm. Bài thơ đã thể hiện sâu sắc tình cảnh đáng thương của "ông đồ", qua đó toát lên niềm cảm thương chân thành trước một lớp người đang tàn tạ và nỗi tiếc nhớ cảnh cũ người xưa của nhà thơ.
Hướng dẫn về nhà
- Học thuộc lòng và tập đọc diễn cảm bài thơ, nắm được nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
- Soạn bài : Hướng dẫn đọc thêm Hai chữ nước nhà
Xin chân thành cảm ơn!
 






Các ý kiến mới nhất